Nếu như có một cái gì đó để đam mê, thì sẽ có một cái gì đó để luyến tiếc. Nếu như có một cái gì đó để luyến tiếc, thì sẽ có một cái gì đó để nhớ lại. Nếu như có một cái gì đó để nhớ lại, thì chẳng có gì để luyến tiếc. Nếu như không có gì để luyến tiếc, Thì chẳng có gì để đam mê.
Tôi ghét mình phải nhớ những tiểu tiết. Việc chú ý đến những tiểu tiết, nhất là những tiểu tiết khiến lòng xốn xang, chúng được tua đi tua lại nhiều lần mà không biết hạn dừng là khi nào. Ai biết, tôi không biết đến khi nào chúng sẽ dừng, tôi đoán chắc là khi tim ngừng đập. Nực cười là người trong cuộc chẳng nhớ gì những tiểu tiết ấy cho dù chính họ hành động. Thảm hại là gom những tiểu tiết ấy lại quy ra kết luận chỉ là một chiều của riêng tôi.
Suy nghĩ phức tạp, sâu xa đến hàng nghìn cây số cũng nên, suy nghĩ đến từng tình tiết quanh co của sự việc mà có khi chúng chẳng xảy ra bao giờ. Dễ bị liên tưởng, suy tưởng và ảo tưởng là bệnh lâu năm khó chữa. Tôi - vô phương cứu chữa!
Tôi thà chấp nhận phê phán là có tầm nhìn hạn hẹp để làm thằng Bờm với nắm xôi của mình hơn là nhìn những vỡ lỡ mà viễn tưởng đem lại.
Tôi không muốn đánh đổi bất cứ thứ gì liên quan tới tình cảm gia đình, một cách gián tiếp hay là cháu chắt của những gián tiếp Rốt cuộc thì mẹ là người thương tôi nhất, tuyệt đối và không lý do.
Tôi có một ước mơ cho riêng mình, một mơ ước luôn ám ảnh tôi từ nhỏ cho đến giờ mà tôi biết sẽ chẳng bao giờ nó thành sự thật – một cánh cửa thần kỳ của Đôrêmon cho riêng mình. Đi đến bất kỳ đâu trong nháy mắt.
Không có cánh cửa thần kỳ, chỉ có âm nhạc của Nickelback vang lên xáo trộn lòng.
if today was your last day
& tomorrow was too late
could you say goodbye to yesterday?
Gió bay từ muôn phía tới đây ngập hồn anh, rồi tình lên chơi vơi Thuyền anh một lá ra khơi về em phong kín mây trời đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai
Mộng nữa cũng là không ta quen nhau mùa thu ta thương nhau mùa đông ta yêu nhau mùa xuân để rồi tàn theo mùa xuân người về lặng lẽ sao đành
Anh còn nhớ em nói rằng Sao mùa xuân lá vẫn rơi? Sao mùa xuân lá vẫn bay? Em ơi, có hoa nào không tàn có trời nào không mây có tình nào không phai?
Em còn nhớ anh nói rằng khi nào em đến với anh xin đừng quên chiếc áo xanh Em ơi, có đâu ngờ đến rằng có màu nào không phai như màu xanh ái ân
Rồi chiều nao xác pháo bên thềm tản mác bay em đi trong xác pháo anh đi không ngước mắt thôi đành em
Lúc anh ra đi lạnh giá tâm hồn hoa mai rơi từng cánh trên đường lạnh lùng mà đi tiếc nhớ thêm chi hoa tàn nhạc bay theo không gian
Biết nhau để mà nhớ nhớ nhau để sầu dâng tình trần ôi mong manh người mơ một sớm đến anh rồi đi đi mãi cho anh sầu đêm đêm ngồi chờ sáng mơ ai
Mộng nữa cũng là không ta quen nhau mùa thu ta thương nhau mùa đông ta yêu nhau mùa xuân để rồi tàn theo mùa xuân người về lặng lẽ sao đành
Anh còn nhớ em nói rằng sao mùa xuân đến không vui? sao mùa xuân đến không tươi? Em ơi, có trăng nào không tà có diều nào không bay có tình nào không say?
Em còn nhớ anh nói rằng tâm hồn anh dễ chóng quên tâm tình anh dễ chóng phai Em ơi, có đâu ngờ đến rằng có tình nào không phai như tình anh với em
Rồi chiều nào băng giá tâm hồn tìm đến nhau Em mơ trong tiếng hát Anh mơ trong nét bút đa tình sao Trách sao hoa xưa còn có lúc tàn Nhưng riêng anh dệt mấy cung đàn Nhạc đời còn ghi những nét thương yêu Hoa tàn tình tan theo không gian...
Bảo ông trời đừng có mà hí hửng Sau mưa ông có cơn mưa của tôi Nắng của ông, tôi cho hết vào nồi Tôi đốt lửa nấu một tô cháo đặc Tôi cho cây ăn cây ăn cho gió ăn Gió và cây là họ hàng của tôi Họ sẽ sống thay tôi tôi đếch ở trên đời này nữa
Khi tôi chết có chiếc kèn bằng lửa Có lá sen xanh về phủ mặt che sương Những người chết rất chi là hay ngượng Đúng thế không nào bàn tay trái của tao Bàn tay trái rất nhiều ngón trỏ Ngón út thì dài như một cơn mưa Ngón giữa phóng xe lang bạt kỳ hồ Ngón áp út lúc nào cũng đói Bảo ông trời đừng có mà mừng vội Sau mưa ông có cơn mưa của tôi