"Nếu biết rằng kỷ niệm chỉ để lại trong ký ức mình những hình ảnh khó quên, thì dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, ước mong từ đây cuộc đời sẽ không còn là bài thơ không đoạn kết"
Tôi khá ngạc nhiên và hạnh phúc, hạnh phúc nho nhỏ từ niềm vui nho nhỏ, một món quà tinh thần mà tôi chưa bao giờ nhận được từ một người bạn đã xa, đã lâu chưa gặp [ và lại được tình cờ gặp gần đây] Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại khá hoàn hảo trong mắt người khác đến vậy, nhất lại là con trai.
Bạn nói tôi "đẹp", và tôi chưa bao giờ được nghe nhiều từ đẹp về chính bản thân mình đến thế. Tâm hồn, dáng vẻ, lại còn có tính cách hay hay. Chẳng lẽ trong mắt người mình thích [cho dù đã là quá khứ] mọi thứ lại hoàn hảo đến vậy ?Điều nực cười là tôi chưa bao giờ được nghe những lời nói " như trên mây" từ những người mà tôi đã trao tình cảm.
Những lời nói của bạn đã "thúc" tôi dậy trong những cơn u mê bòng bong tự kỷ của chính tôi. Bạn nói tôi sao luôn cảm thấy tôi buồn, ngay cả khi tôi cười cũng buồn? Chắc tại niềm vui chưa tới thôi- tôi trả lời. Bởi tôi tự cho mình là kẻ thất bại trong tình yêu khi mà bằng tuổi tôi anh chị đều đã lập gia đình.
- Khi nào thì mới thấy được nụ cười thật sự, cười sảng khoái ấy? - Sẽ sớm có ngày đó thôi. :)
Sẽ sớm thôi bạn à, tôi tin là sẽ có người yêu thương và đến với tôi thật lòng, ở đâu đó mà lúc này chưa tìm ra nhau.