Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Như Một Lời Chia Tay !



Chia tay nhau mùa đông
Bên ấy anh buồn không?
Mùa về theo cánh én
Buồn em đổ thành sông

Chia tay nhau tóc mai
Vẫn còn hương tóc ai
Chập chùng theo cơn gió
Bão tố giữa đêm dài

Chia tay nhau vì đâu?
Tình kia đã chìm sâu
Thuyền buông neo lạc bến
Mơ lạc mộng bên cầu


Tóc Mai

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Cơn bão nghiêng đêm





Cơn bão nghiêng đêm, cây gãy cành lay lá
Anh nắm tay em qua đường cho khỏi ngã
Ta đã bên nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà?
Anh bỗng ra đi, anh ra đi vội vã...

Cơn bão nghiêng đêm, anh quên em thật sao?

Giờ bão đã tan rồi, hàng cây ngã xanh xanh trở lại
Nhưng anh đã xa rồi, cơn bão lòng em thổi mãi...
Giờ bão đã tan đi thật xa, trời cao ngất xanh xanh hiền hòa
Nhưng anh đã xa rồi, cơn bão lòng em thổi mãi không nguôi.




Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Love is not Blind




"Thất tình của tôi, giống như là một cuộc phẫu thuật thần kinh đau đớn vậy. Tất cả những ký ức và phản bội của con người đó chính là dây thần kinh đã chết mà tôi cần phải cắt bỏ. Cái gọi là tôi, cái gọi là tình yêu trong sáng, cái gọi là bảo vệ quan điểm của mình, chính là căn bệnh của tôi trong cuộc tình này. Mỗi khi có vấn đề xảy ra, việc tôi hay làm nhất không phải là lắng nghe mà là oán hận, không phải là hợp tác mà là công kích"

[love is not blind]

Tình yêu đối với tôi nó từng là yếu phẩm, còn bây giờ nó đã trở thành xa xỉ phẩm !

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Có một thời như thế







Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại bước chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi
Ðường chẳng xa, núi không mấy cách chia
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau

Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không dấu nỗi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh
Và tình yêu không ai khác ngoài anh
Người trai mới vài lần thoáng gặp
Luôn hy vọng để rồi luôn thất vọng
Tôi đã cười đã khóc những không đâu

Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu
Một vạt đất cỏ xanh bắt đầu pha sợi bạc
Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa
Chi chút thời gian từng phút từng giờ
Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
Hôm nay non, mai cỏ sẽ già


Tôi đã đi mấy chặng đường xa
Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển
Niềm mơ ước gửi vào trang viết
Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư
Em yêu anh hơn cả thời xưa
(Cái thời tưởng chết vì tình ái)
Em chẳng chết vì anh, em chẳng đổi
Em cộng anh vào với cuộc đời anh
Em biết quên những chuyện đáng quên
Em biết nhớ những điều em phải nhớ
Hoa cúc tím trong bài hát cũ
Dẫu vẫn là cung bậc của ngày xưa
Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
Nhưng đâu phải điều em luyến tiếc.

Xuân Quỳnh

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Bài thơ không đoạn kết.



"Nếu biết rằng kỷ niệm chỉ để lại trong ký ức mình những hình ảnh khó quên, thì dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, ước mong từ đây cuộc đời sẽ không còn là bài thơ không đoạn kết"







Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Xa mà không lạ.




Tôi khá ngạc nhiên và hạnh phúc, hạnh phúc nho nhỏ từ niềm vui nho nhỏ, một món quà tinh thần mà tôi chưa bao giờ nhận được từ một người bạn đã xa, đã lâu chưa gặp [ và lại được tình cờ gặp gần đây] Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại khá hoàn hảo trong mắt người khác đến vậy, nhất lại là con trai.

Bạn nói tôi "đẹp", và tôi chưa bao giờ được nghe nhiều từ đẹp về chính bản thân mình đến thế. Tâm hồn, dáng vẻ, lại còn có tính cách hay hay. Chẳng lẽ trong mắt người mình thích [cho dù đã là quá khứ] mọi thứ lại hoàn hảo đến vậy ?Điều nực cười là tôi chưa bao giờ được nghe những lời nói " như trên mây" từ những người mà tôi đã trao tình cảm.


Những lời nói của bạn đã "thúc" tôi dậy trong những cơn u mê bòng bong tự kỷ của chính tôi. Bạn nói tôi sao luôn cảm thấy tôi buồn, ngay cả khi tôi cười cũng buồn? Chắc tại niềm vui chưa tới thôi- tôi trả lời. Bởi tôi tự cho mình là kẻ thất bại trong tình yêu khi mà bằng tuổi tôi anh chị đều đã lập gia đình.


- Khi nào thì mới thấy được nụ cười thật sự, cười sảng khoái ấy?
- Sẽ sớm có ngày đó thôi. :)


Sẽ sớm thôi bạn à, tôi tin là sẽ có người yêu thương và đến với tôi thật lòng, ở đâu đó mà lúc này chưa tìm ra nhau.