Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

Chọn Lựa

Bi giờ còn mấy ai có thói quen rửa hình rồi bỏ vào album mà coi. Lưu vào máy tính tiện hơn nhiều, vừa nhanh, lưu được nhiều lại đỡ tốn tiền rửa hình. Tui cũng theo trào lưu thời đại mà làm. Coi vậy đó mà cái album hình vài trăm tấm trong album từ xưa giờ của gia đình luôn được tui coi là điều quý báu hơn hàng ngàn bức hình trong máy tính của tui.


Những tấm hình trong album luôn cho tôi thấy rõ màu thời gian, năm tháng qua từng bức hình. Hình ba má thời còn gầy nhòm nè, hình tui còn tóc xoăn, mặc váy nhung đỏ điệu đà tạo dáng, hình chị Hai, anh Ba hồi nhỏ xinh quá chòi nè.. Mỗi bức hình là một câu chuyện, một kỷ niệm.. Thề có mấy con chó nhà tui, sau bao nhiêu năm xa nhà, tui về mở album coi lại mà rưng rưng. Thương quá nhà tui !

Tui phải cám ơn má vì đã bỏ công thu lượm hình từ những chuyến đi xa nhà mà tụi tui bỏ lại, góm ghém vào những album, cất vào tủ. Những tấm hình đó có thể bị nhòe, tư thế không đẹp, mắt mũi tèm nhem, sáng tối tùm lum nhưng coi lại sao mà xúc động quá!

Hôm bữa con Choupi nhà tui mất, má về Nha Trang nhắc mở album kia ra, có hình con Choupi trong đó, má nhớ rõ mà vì má là người gắn những tấm hình đó vào album. Tui giả lả cười nói con biết rồi má, mấy tấm đó con chụp mà rồi tảng lờ sang chuyện khác, sợ má coi má lại khóc vì nhớ con Choupi.


Tui nhớ co cô Hoa Hậu nào đó trả lời ứng xử về việc chọn những lá thư khi gặp tình huống nhà bị cháy và chọn 1 thứ duy nhứt. Còn tui, tui xin được chọn album hình gia đình mình !


Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2010

Playlist



Cái đt cùi bắp của mình mà cũng chứa được đến 143 bài, ngoài Jack Johnson và Damien Rice nghe muốn mòn thì mình tổng hợp được 1 số chi tiết thú vị :>


1. Nghệ sỹ nghe nhiều nhất: Sophie Zelmani

2. Bài hát nghe nhiều nhất : All of me - Angus & Julia Stone

3. Bài thik nghe lúc tâm trạng nhất: This Love - John stevens

4. Bài nghe gần đây nhất : Chiều mưa biên giới - Hà Thanh

5. Nhạc chuông đt : I remember you - Skid row

6. Nhạc báo thức : Mushaboom - Feist

7. Bài nghe liên tục mà không thấy chán : Serenade from Swan song - Schubert

8. Có 37 thể loại âm nhạc tổng cộng, có những thể loại tên lạ : miscellaneous, Slow Jam, Stururadio..

9. Giọng nam nghệ sỹ thik nhất : Tom Waits

10. Bài gây ảnh hưởng nhất : La mer - Charles Trenet

11. Bài nhạc Pháp thik nhất : Tous Les Garcons et Les Filles - Francoise Hardy

Sáng nghe nhạc, tối nghe nhạc, uống trà sữa =))

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Nhân một ngày thật rãnh.



Saigon sáng nay nắng ấm thiệt là ấm..



Sáng nay cũng mới phát hiện rằng là café ở nhà sách Phương Nam ngon thiệt là ngon.. ăn kèm với cái bánh cam giòn thiệt là giòn...



Giáng sinh và năm mới này không được đoàn tụ với gia đình như mong ước, buồn thiệt là buồn..



Tui muốn đi xù tóc, quỡn thiệt là quỡn..?


Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

Mừng em tuổi 17 !


Mừng em bước qua tuổi 17 !

Em 17 đấy ư, thế mà chị cứ tưởng em 27 rồi cơ đấy, ông cụ non ạ.
Em còn cả một quãng đời dài để suy tư, âu lo, si tình và để sầu.
Hãy cứ là chú dế vô tư em nhé, sẽ chẳng bao giờ ta có cơ hội sống lại thời học trò đâu.

Vì cái tuổi 17 "bẻ gãy sừng trâu", hãy sống có đam mê, dám mơ ước và bứt phá.

[chị cứ nghĩ với tính cách thế đó, em sẽ chối bỏ Pizza cơ đấy!]

Happy sweet seventeen !!!



Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Vì đêm có hàng nghìn con mắt..

trước sân nhà tôi

“Nếu tôi không nói một lời nào
Ai đoán được nỗi sầu muộn trong tôi”

Ryokan


Bobby Vee - The Night Has a Thousand Eyes .mp3


Found at bee mp3 search engine

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Tôi gắng sức bắt mình.


Tôi gắng sức bắt mình

Nghe lời Lạt Ma dạy
.

Nhưng tim tôi trốn chạy.

Nghĩ tới người.. tôi say
.


Tsangyang Gyatso

Samsara



Samsara........

Thiết tha gì một điều gì đó vĩnh cữu..
ngoài hạnh phúc..

Những ai đã mất đi
thật sự thì vẫn chưa chết đâu.
Họ vẫn đang sống trong tâm trí tôi
.
Cho đến khi tôi bị đốn ngã bởi lời nguyền.
Thì tôi cũng sống ở chính nơi ấy...
Và chỉ trong giấc mơ ta mới cảm giác được sự thư thái...
Hãy đưa tôi đến đó, Samsara.....


Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

It's yet to be told.



Kẻ độc thân là người khoái đi săn nhưng không... ăn con thú săn được. Nàng biết và nàng đã biết .. khi anh mải miết với những cuộc phiêu lưu tình ái của mình.

Nàng nghĩ mình mất trí rồi, nàng ước gì nàng có thể bay đi thật xa, bay cho đến sái cánh, cho đến khi nàng lảo đảo và lao xuống một cách vô trọng lực.

Khi nào nàng mới trở thành Em – một cách gọi trìu mến chất chứa bao tình cảm của anh..

Nàng sẽ nhảy cùng anh dưới tán cây kí ức của nàng .. nhưng mùa xuân đã đến, và anh biết đấy...

Nàng có thể đắm nhưng nàng chưa bao giờ chìm..

- Prettiest Friend của Mraz buồn đến rũ lòng!

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

where do i go now but nowhere?

Chi Hang & Hiep-260

Nick Cave & The Bad Seeds - Where Do We Go Now But Nowhere? .mp3
Found at bee mp3 search engine

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

Eternal Sunshine of the Spotless Mind




Đây là lần đầu tiên tôi được xem một Jim Carrey không diễn hài, không bày những trò nhí nhố, quái dị và rất riêng của anh. Một film bi, tin nổi không? Nhưng dư âm nó để lại khiến cho người ta phải suy nghĩ vể sự dung hòa, chấp nhận, tha thứ.



Vì đã chán ngán nhau, đỗ vỡ trong tình yêu, Joey và Clem đã tìm tới dịch vụ xóa nững ký ức liên quan đến nhau, nhưng càng xóa những ký ức đã có, họ càng nuối tiếc và cố gắng níu kéo trong vô vọng.


Bộ film còn là những mối quan hệ phức tạp giữa cô thư ký, bác sỹ và trợ lý của ông, một mối tình tay ba, film càng hấp dẫn hơn khi cô thư ký phát hiện mình cũng từng bị xóa trí nhớ vì mối tình vụng trộm với vị bác sỹ.

Là sự si tình của anh chàng "phi công trẻ" với nàng Clem cuồng nhiệt, cố gắng lấy lòng nàng bằng cách sao chép mọi lời nói, hành động của Joey đã từng dành cho Clem.



Trong những ký ức đó, sung sướng, vui vẻ, đau đớn hay giận hờn là một phần của quá khứ. Không có sự áp đặt ở đây


Ta sẽ chẳng là gì nếu không có quá khứ, dù nó đã từng vinh quang hay vực thẳm.



Jon Brion - Theme .mp3


Found at bee mp3 search engine

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Những mùa đông yêu dấu.



Sương lạnh căm nóc nhà

Thẫm đen hàng cây đứng chơ vơ, nối nhau về xa tít mờ

nối nhau những khuôn mặt phố

Tôi từng mong ngóng nhiều,

cứ qua đi, mùa Xuân quá xanh tươi

cứ qua đi hè thu nắng rạng ngời

tới đây những ngày Đông xám trời

Hà Nội của tôi những mùa Đông giá lạnh

Những con đường thanh vắng trong sương

bước chân người đi không hối hả

những khuôn mặt không vất vả

Đêm nào trong chăn ấm nghe mưa

những mùa Đông thắm thoắt thoi đưa
...
..


Ngày Đó...

Đây là bài tôi viết nhân dịp .... thất tình cách đây 3 năm trên 360, đọc lại sao thấy lúc đó mình si tình thật....

ừa, cứ xem như là anh chưa hề quen biết..

ừa, thì cứ xem như mình chưa hề nắm tay..

ừa, cứ xem như mọi chuyện hôm qua chỉ là thường tình thế thôi..

ừa, cứ xem như trái tim quặn thắt mỗi lần nhắc tới tên anh là bản năng tự nhiên của trái tim..

ừa, cứ xem như anh "không la` người tốt dành cho em"..

ừa, cứ xem như nụ hôn kia chỉ là cảm xúc bất chợt..

thế thi` cứ đau đớn đi, ôm chiếc gối lem nhem vì nước mắt rơi hàng đêm đi, cứ lầm bầm mãi một câu nhưng chẳng nhớ được chữ nào đi, cứ để trái tim vỡ thành từng mảnh khi nhớ anh đi...Rồi mình sẽ quen, sẽ chai, sẽ dè chừng, nghi ngờ một tình yêu mới....

Anh, trái tim anh thật sắt đá ..

"Em phải sống mạnh mẽ lên" - lời nhắn nhủ cuối cùng của anh.

em vẫn còn lò mò đi trên con đường vươn tới sự "mạnh mẽ" đó anh a`..

"Tình yêu như cây, vừa nuôi xanh đã he'o..

Đã hết ...

Ta giờ như viên đá biếng lăn.."



Những bài cũ.......

Đây là bài cách đây 3 năm trước, lục lại bên 360 cũ...:)


Dạo này chụp được khá nhiều hình vì nhu cầu giải trí hơi bị cao, tòan chụp = điện thoại thui, tổng hợp lại post lên 1 lần

Café Gloria Jeans

Photobucket

Bar có tên tiếng anh khó nhớ, hok nhớ nổi

Có ban nhạc Phillipin chơi nhạc cực hay

Photobucket

Bánh kem được đặt ở Givrals, đem tới nơi vô cùng vất vả vì không thể bỏ vô cốp xe vừa cũng không vừa dưới chân, cuối cùng tui phải để trên đùi-vừa chạy vừa run- cũng may về đến nơi an toàn, không thì tui khóc ấm ức cả tuần

Photobucket

Sinh nhật Ms Hảo, đi ăn nhà hang FaFô và uống càfê Du miên, lần nào tới Du miên cũng thích

Photobucket

Có bóa hoa đẹp, tấm nào cũng cầm hoa theo

Photobucket

Trùi ui, ai mà già quá đi

Photobucket

Bé Thảo điệu

Photobucket

Hình Capi dễ thương- Capi của dì xinh trai thế lớn lên con gái có mà chết hết

Photobucket

Capi cười điệu chảy nước , eo ui

Ơ kìa, cái tay nắm gì thế

Photobucket

Đây là heo đất của tui nuôi trong chương trình “những ước mơ xanh”, ngầu không…

Photobucket

Cũng đến ngày heo bị mổ xẻ để phục vụ cho những trẻ em nghèo (của tui chỉ 1 ít à), anh chàng này cười hiền khô..

Photobucket


Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Neil young

Tiếng đàn guitar của Neil young nghe thật đã, réo rắt như mưa..

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

...



"Có người đã góp nhặt những mảnh vỡ của sự ngã lòng, rồi đem cất vào một xó xỉnh thật sâu. Ngộ nhỡ một ngày kia, người ấy muốn đem những mảnh vỡ ấy ra nặn nắn vá ghép thành “better texture of love”, thì có còn lại được chút tàn dư nào chăng, hay mớ vỡ vụn kia đã phân hủy hết trong môi trường acid rồi?"

NHỮNG MẨU BÁNH MÌ KIẾN HIỆU


(Nguyên tác: Witches' loaves)

O'HENRY
TRẦN THANH PHƯƠNG dịch


Cô Martha Meacham có một cửa hiệu bán bánh mì nhỏ ở góc phố (ấy chính cái cửa hiệu ấy, bạn biết rồi chứ? Nơi có bậc tam cấp đi xuống và khi bạn mở cửa, chiếc chuông kêu leng keng).

Cô Martha đã ngấp nghé tứ tuần, và trong tài khoản của cô ở ngân hàng có hai nghìn đôla. Cô Martha có hai chiếc răng giả và một trái tim rất đa cảm. Nhiều phụ nữ khi đi lấy chồng thật ra còn ít điều kiện hơn cô Martha kia.

Khoảng hai ba lần trong tuần ở cửa hiệu lại xuất hiện một khách hàng mà cô Martha ít nhiều để ý đến. Đó là một người đàn ông trung niên, đeo kính và có bộ râu quai nón rậm được xén tỉa thành hình cái nậm. Ông ta nói tiếng Anh với giọng Đức rất nặng. Bộ comlê ông ta mặc hơi rộng, đã cũ, không được là cẩn thận, nhiều chỗ đã phải vá. Ấy thế nhưng ông vẫn có vẻ chỉnh tề và cái chính là tác phong của ông rất đứng đắn.

Người khách này bao giờ cũng chỉ chọn hai chiếc bánh mì đã cứng. Bánh mì mới ra lò giá năm xu một chiếc, còn bánh mì đã cứng thì năm xu được những hai cái. Không khi nào ông ta hỏi mua một thứ gì khác.

Có một lần cô Martha nhận thấy những vệt bột màu đỏ và nâu ở ngón tay của ông. Khi đó cô khẳng định ông ta là hoạ sĩ và rất nghèo. Có lẽ ông phải sống ở đâu đó trên gác xép, hàng ngày ăn bánh mì khô cứng và mơ ước đến bao nhiêu thứ ngon lành khác có rất nhiều ở cửa hiệu của cô.

Bây giờ, mỗi bận ngồi ăn sáng – một miếng thịt bê, bánh bơ mứt và nước chè – cô Martha thỉnh thỏang lại thở dài và thương xót cho ông hoạ sĩ, một con người tế nhị và có học đến vậy, lẽ ra có thể cùng ngồi ăn uống ngon lành với cô lại phải ngồi nhai những mẩu bánh mì khô cứng trên gác xép lạnh lẽo, bị gió lùa. Trái tim cô Martha, như bạn biết đấy, vốn rất đa cảm.

Sau khi quyết định kiểm tra lại điều phỏng đoán của mình về nghề nghiệp của ông khách, cô Martha đã đem từ phòng trong ra cửa hiệu bức tranh trước kia mua tại nơi bán đấu giá và đặt nó lên giá phía sau quầy hàng. Bức tranh vẽ một cảnh tượng ở Vơnidơ ở chỗ dễ thấy nhất, hay nói đúng hơn là chỗ lắm nước nhất nổi lên một toà cung điện đá trắng nguy nga (nếu như tin vào chú thích phía dưới). Khoảng không gian còn lại đầy kín những chiếc thuyền có mui (một mệnh phụ ngồi trên một chiếc thuyền đang thò ngón tay xuống nước), những đám mây, bầu trời và cơ man những mảng tối. Không một hoạ sĩ nào đi ngang qua một bức tranh như vậy mà lại không chú ý đến nó.

Hai ngày sau người khách ấy lại đến cửa hiệu.
- Sin pà hai chiếc bánh mì khô.

Và khi cô Martha gói bánh mì vào giấy, ông nói:
- Thưa pà, bức tranh của pà mới đẹp làm sao.
- Thế à? – Cô Martha rất hớn hở vì cái mẹo láu cá của mình.
– Tôi yêu nghệ thuật lắm và… (có quá sớm khi nói: … “và cả các hoạ sĩ” không nhỉ?)
– Sau khi tìm được từ thay thế cô nói tiếp:
– … và hội hoạ. Ông cũng thích bức tranh này à?
- Cung tiện này vẽ không đúng, người khách trả lời,
– phối cảnh không chuẩn xác. Thôi, chào pà nhé.

Ông khách cầm gói bánh mì, cúi chào và bước nhanh ra cửa.

Bây giờ thì không còn phải nghi ngờ gì nữa, ông ấy đúng là hoạ sĩ. Cô Martha lại đem bức tranh cất vào phòng trong.

Ánh mắt ông ấy sau cặp kính trông mới dịu dàng nhân hậu làm sao! Vầng trán ông ấy mới cao làm sao! Vừa mới nhìn bức tranh đã nhận xét được ngay về cách phối cảnh – vậy mà phải sống bằng bánh mì khô! Nhưng các thiên tài nhiều khi buộc phải vật lộn để sinh tồn trước khi thế giới công nhận họ đấy chứ.

Nghệ thuật và kỹ thuật phối cảnh sẽ được lợi bao nhiêu nếu như con người tài năng này được sự hỗ trợ của hai nghìn đôla tài khoản ngân hàng, một cửa hiệu bánh mì và một trái tim đa cảm… Nhưng cô Martha ơi, cô lại bắt đầu mơ mộng hão huyền rồi đấy!

Bây giờ mỗi lần đến hiệu bánh mì, người khách hàng thường đứng lại một vài phút ở quầy hàng để nói chuyện với bà chủ. Rõ ràng là sự niềm nở của cô Martha làm ông ưng lòng.

Ông vẫn tiếp tục mua bánh mì khô cứng. Không hề mua gì khác ngoài bánh mì khô, không mua bánh ngọt, không mua bánh rán, cũng chẳng hề mua bánh quy đường ngon tuyệt vời của cô.

Cô Martha có cảm tưởng như gần đây ông gầy đi và trở nên có phần rầu rĩ. Cô rất muốn giúi thêm cái gì đó ngon lành vào cái gói nghèo nàn của ông, nhưng lần nào cô cũng không đủ can đảm làm điều đó. Cô không dám xúc phạm đến ông. Các hoạ sĩ vốn rất kiêu hãnh mà lại.

Cô Martha bắt đầu xuất hiện ở quầy hàng trong chiếc áo lục trắng chấm xanh. Trong phòng phía sau cửa hiệu bánh mì, cô Martha thường điều chế một hợp chất bí ẩn nào đó từ hạt mộc qua và hàn the. Nhiều người hay sử dụng chất này làm cho trắng da.

Vào một ngày đẹp trời, người khách hàng lại ghé vào cửa hiệu bánh mì như thường lệ, đặt đồng năm xu lên quầy hàng và mua hai cái bánh mì khô muôn thuở của mình. Khi cô Martha vừa đưa tay lên giá lấy bánh mì thì ngoài phố vang lên tiếng còi rú, tiếng bánh xe và một chiếc xe cứu hỏa phóng vụt qua cửa hiệu bánh mì.

Ông khách hàng lao vọt ra cửa như bất kỳ một người nào khác ở vào địa vị ông. Trong đầu cô Martha bỗng lóe lên một ý nghĩ tuyệt diệu và cô đã lợi dụng ngay được sự việc này.

Trên giá phía sau quầy hàng có một miếng bơ người bán sữa vừa mang đến cho cô mười phút trước đây. Cô lấy dao cắt đôi những chiếc bánh mì khô và đặt vào trong mỗi cái bánh một lát bơ khá lớn, sau đó kẹp chặt hai nửa lại.

Khi ông khách hàng quay vào thì cô Martha đã kịp gói bánh mì vào giấy.

Sau vài phút nói chuyện ngắn ngủi nhưng đặc biệt thú vị, ông ta rời cửa hiệu, và cô Martha im lặng mỉm cười, mặc dù lúc đó trái tim cô đang đập bồn chồn.

Có lẽ cô đã tự cho phép mình quá liều chăng? Nếu ông ấy tự ái thì sao? Không, chẳng nhẽ lại như vậy! Đồ ăn uống đâu phải những bông hoa – chúng không có ngôn ngữ của mình. Tặng bơ hoàn toàn không có nghĩa là người phụ nữ có ý xấu hổ.

Hôm đó cô Martha suy nghĩ rất nhiều về điều đó. Cô hình dung thấy ông khách phát hiện ra cái mẹo láu lỉnh vô tội của cô như thế nào.

Này nhé, ông ấy xếp bút vẽ và bảng pha màu lại. Trên giá vẽ là một bức tranh được phối cảnh rất hoàn hảo. Ông chuẩn bị bữa sáng bằng bánh mì khô và nước lã. Ông cắt bánh mì ra và… ái chà!

Hai má cô Martha ửng hồng. Ông có nghĩ đến bàn tay người đã cho bơ vào bánh mì không nhỉ. Ông có muốn…

Chuông trên cửa bỗng réo lên giận dữ. Ai đó bước thình thịch vào hiệu bánh mì. Cô Martha vội từ phòng trong chạy ra và nhìn thấy hai người đàn ông đứng ở quầy hàng. Một người trẻ tuổi ngậm chiếc tẩu trên môi – đây là lần đầu tiên cô thấy anh ta, còn người đàn ông thứ hai chính là ông hoạ sĩ của cô.

Mặt ông hoạ sĩ đỏ phừng phừng, chiếc mũ lật ngửa ra phía sau gáy, tóc tai bù xù. Ông ta nắm chặt tay và giận dữ giơ quả đấm trước mặt cô Martha. Giơ ngay trước mặt cô Martha!

- Dummkôp! – ông ta quát lên giận dữ bằng tiếng Đức. Cứ đợi đấy
– Tausendonfer! – hay là tiếng gì đó đại loại vậy.

Chàng thanh niên kéo ông hoạ sĩ ra cửa.
- Không, tôi sẽ không ra khỏi nơi đây trước khi nói hết mọi điều với bà ta. – ông hoạ sĩ gào lên tức tối.

Những quả đấm của ông làm cho quầy hàng của cô Martha biến thành một chiếc trống Thổ Nhĩ Kỳ.
- Bà đã phá hỏng hết của tôi, – ông quát, đôi mắt xanh long lên giận dữ sau cặp kính.
- Tôi, tôi sẽ nói hết tất cả! Bà là đồ mèo già láo lếu!

Cô Martha kiệt sức tựa lưng vào chiếc giá xếp bánh mì, tay nắm chiếc áo lụa trắng chấm xanh của mình. Anh thanh niên túm lấy cổ áo ông hoạ sĩ.

- Đi thôi! Nói hết thế là được rồi.
– Anh kéo ông bạn đang phát khùng ra đường và quay lại nói với cô Martha.
- Dù sao thì cũng chẳng nên giấu gì bà, do đâu mà xảy ra việc ầm ĩ này. Đó là ông Blumberger, ông ta làm nghề can bản vẽ. Chúng tôi cùng làm việc ở một cơ quan xây dựng. Ba tháng nay ông Blumberger gò lưng làm việc không mệt mỏi, thiết kế toà nhà thị chính mới để chuẩn bị mang dự thi. Chiều hôm qua ông đồ lại bản vẽ bằng mực tàu đã xong. Chắc bà biết người ta vẽ bằng bút chì trước tiên, sau đó tẩy những đường chì bằng bánh mì khô, dùng bánh mì khô tốt hơn dùng tẩy. Ông Blumberger vẫn thường mua bánh mì ở chỗ bà. Còn hôm nay… bà biết đấy… chỗ bơ của bà… bà cứ tưởng tượng xem… tóm lại là bản vẽ của ông Blumberger bây giờ chỉ còn cách đem đi gói bánh mà thôi.

Cô Martha đi vào phòng phía trong cởi chiếc áo lụa chấm xanh và mặc chiếc áo cũ bằng vải mộc nâu vào. Sau đó cô với lọ thuốc rửa da làm từ hạt mộc qua và hàn the, và hắt tuột vào thùng rác sau cửa sổ.


Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh


MANUEL R. CUEVILLAS
PHƯƠNG HOÀI dịch


Con tàu vũ trụ xuyên qua lớp mây và bắt đầu vẽ những vòng tròn phía trên các vách đá trần trụi để chuẩn bị hạ cánh. Phi công Ikles có một nhiệm vụ cụ thể: thu thập thông tin về sự phát triển trí tuệ của con người và chuyển cho căn cứ của mình trên hành tinh Uplon. Để làm điều này, theo hướng dẫn, anh ta phải tiếp xúc với hai người ở hai thái cực của xã hội loài người: chàng chăn cừu Martin Romero sống gần thành phố Soria của Tây Ban Nha, trên bình nguyên nơi có con sông Duero chảy, và Germain Ruff, một nhà tài chính lừng danh thế giới, người sở hữu nhiều nhà máy và tập đoàn, chủ tịch một công ty khổng lồ và là cổ đông chính của nhiều ngân hàng. Ikles nhanh chóng xác định được vị trí bãi chăn cừu của Martin. Còn chàng chăn cừu đã theo dõi chuyển động của chiếc đĩa bay được hơn mười phút. Những con cừu hoảng sợ tụm lại xung quanh Martin, chó thì sủa dữ dội. - Im lặng Sultan, đó là chuyện vặt - Martin vỗ về chú chó. Con tàu nhẹ nhàng tiếp đất. Ikles nhìn thấy Martin. Chiếc áo choàng rách vắt vai, chàng chăn cừu ngồi trước căn lều nghèo nàn của mình thổi ngọn lửa đã sắp tàn. Người ngoài hành tinh ngạc nhiên vì sự bình thản của chàng chăn cừu, anh ta chờ đợi sự sợ hãi hay khâm phục, nhưng Martin chỉ bình thản giữ con Sultan đang sủa inh ỏi. - Xin chào buổi chiều - Ikles chào chàng chăn cừu. - Xin chào buổi chiều - Martin đáp lời - Hãy ngồi gần ngọn lửa, không nóng nữa đâu.

Người phi công sững sờ làm theo lời khuyên của anh ta. “Có lẽ anh ta là một thằng ngốc”, Ikles nghĩ thầm và hỏi to:
- Anh có biết tôi từ đâu tới không?
- Tôi nghĩ rằng anh từ xa tới
- chàng chăn cừu đáp.

- Anh có nhìn thấy ngôi sao kia không? Vậy mà tôi đến từ ngôi sao còn xa hơn thế nữa.

Martin xoa chiếc cằm không cạo và trả lời vị khách:
- Tôi vẫn luôn nghĩ rằng trên cao kia có người.
- Do đâu mà anh nghĩ như vậy?
- Dân chăn cừu có nhiều thời gian rỗi, có thể nghĩ bao nhiêu tùy thích.

- Và anh có hay suy nghĩ không?
- Ikles hỏi giọng châm biếm không che đậy.

- Thỉnh thoảng. Thời gian trôi chậm và cần phải dùng nó để làm điều gì đó...
- Anh có thể kể cho tôi nghe anh nghĩ về điều gì?

- Tại sao lại không? Tôi nghĩ ra các trò chơi khác nhau. Và anh ta xếp những viên đá thành hình vuông trên mặt đất, sau đó chia thành hai hình tam giác vuông bằng nhau. Ikles tò mò theo dõi động tác của anh ta. Khi nhìn thấy Martin chia những góc vuông bằng đường chéo, anh phi công nhướn mày vì ngạc nhiên: chàng chăn cừu đã chứng minh định lý mà người Trái đất gọi là định lý Pythagore!
Cuối cùng Martin cũng ngẩng lên nhìn Ikles, mỉm cười và nói:

- Thật thú vị phải không, chập hai hình vuông và được một hình vuông to hơn.
Và anh ta chỉ vào hình vuông được tạo nên bởi cạnh huyền của tam giác. - Anh đã học hình học chưa? - Ikles hỏi. Martin lại xoa cằm.
- Hình học ư? Đó là gì vậy? Tôi chưa nghe đến nó bao giờ. Tôi đã từng được đi học lúc còn bé tí, tôi biết đọc, biết viết và biết làm tính đôi chút.
Ikles không tin ở mắt mình: kẻ thất học thông thái này đã tự mình, không cần ai giúp đỡ, chứng minh được định lý đã làm lưu danh tên tuổi nhà bác học chứng minh được nó! Người chăn cừu đưa cho anh phi công một mẩu bánh mì và phômai. Ikles nhận lấy và hỏi:
- Anh còn có những trò chơi giải trí nào nữa trong lúc cô đơn?


Martin lại xếp những viên đá, nhưng bây giờ cách rất xa nhau. Anh ta, theo cách của mình, đã diễn giải rất thông minh bản chất của thuyết tương đối và kết luận:
- Chiều dài, chiều rộng và chiều cao, đó chưa phải là tất cả. Vẫn còn có một chiều nữa, mà có thể là còn nhiều chiều khác nữa... Ikles sửng sốt.
- Anh đã khi nào nghe nói tới Einstein chưa? - Chưa nghe tới, thưa ngài. Mà ông ta là ai? Người phi công không còn mảy may nghi ngờ: con người Trái đất này với những hiểu biết bản năng về toán học cao cấp đúng là một thiên tài. Giọng nói của người chăn cừu lôi anh ra khỏi trạng thái trầm ngâm:
- Ngài lần đầu tiên xuống đây?

- Với tôi là lần đầu tiên nhưng những người khác đã xuống đây từ trước.
- Vậy tại sao chúng tôi không nhìn thấy họ?

- Họ đến Trái đất từ hơn 30 triệu năm trước, và dấu vết họ để lại vẫn còn cho đến ngày nay. Trên núi trọc ở Andes, ở biên giới giữa Peru và Bolivia, họ đã xây dựng những công trình vĩ đại. Ở châu thổ sông Nazca vẫn còn một sân bay vũ trụ khổng lồ, nơi những con tàu của họ cất cánh và hạ cánh. Những sinh vật đó, tổ tiên của tôi, đã xây dựng một thành phố chỉ có thể đến được đó bằng cây cầu làm từ ánh sáng bắc qua một khe núi sâu, chính xác hơn là bằng thứ vật chất đã bị ion hóa, xuất hiện theo mong muốn của họ.


Cuối cùng bọn họ đã quay trở về hành tinh Uplon của chúng tôi sau khi đã để lại trên Trái đất vô số những dấu vết về sự có mặt của mình. Cát bị nung chảy có thể thấy ở một số nơi trên sa mạc Gobi của các bạn, là bằng chứng về những vụ nổ hạt nhân của họ. Đến ngày nay vẫn còn các dấu vết của lịch, bản đồ địa lý, dụng cụ đo đạc mà họ đã sử dụng, và các bạn vẫn chưa đoán được chúng có nguồn gốc từ đâu. - Vậy các ngài đến chỗ chúng tôi để làm gì?
- Martin hỏi.

- Làm quen, tìm hiểu về các bạn. Tôi còn cần phải đến gặp một người Trái đất nữa, Germain Ruff. Germain Ruff, Germain Ruff - Người chăn cừu nhăn trán. Anh ta thấy cái tên quen quen... và chợt nhớ ra:
- Tôi biết. Tôi đã đọc về ông ta trong báo. Một con người quan trọng.
- Thông minh chứ?
- Còn phải nói!
- Thông minh hơn anh không?
- Rõ khéo so sánh! Tôi là người chăn cừu nghèo khổ, thất học... Ikles không nói gì. Anh đã quyết định lập tức quay trở về. Nếu như người Trái đất này, kẻ sống lay lắt trong vô danh và nghèo khổ này, mà cũng có một trí tuệ vĩ đại như vậy thì khả năng của Germain Ruff phải đến thế nào!

Chia tay người chăn cừu, anh quay về tàu và hai phút sau con tàu đã bị bầu trời đêm nuốt chửng.

Trong lúc đó, Germain Ruff tiếng tăm đang uống whisky tại câu lạc bộ sang trọng của mình. Suốt cả ngày hôm đó đầu óc anh ta không hề đẻ ra được một ý tưởng nào vì một lý do đơn giản là anh ta hoàn toàn không có khả năng đó. Một ngày của anh ta bắt đầu từ nhà tắm hơi Thổ Nhĩ Kỳ và hiệu làm tóc. Ăn sáng, sau đó ngồi vào ôtô, tiếp sau đó là tráng miệng và bữa sáng thứ hai tại một nhà hàng danh tiếng. Nửa ngày còn lại cưỡi ngựa, rồi xem kịch, một vở kịch chán ngấy đối với anh ta, và cuối cùng là cuộc gặp mặt vui vẻ, nơi anh ta đưa đẩy những câu chuyện tầm phào cộng với một vài thông tin về tình hình quốc tế mà anh ta đọc được trong một tờ tạp chí nào đó. Germain Ruff dốt đặc như một cái nút chai. Các kỹ sư, kỹ thuật viên, chuyên gia trong nhiều lĩnh vực khác nhau làm việc thay anh ta và điều hành các nhà máy, bảo đảm để chúng vận hành trôi chảy. Uy tín, tên tuổi, sự nổi tiếng mà anh ta có được hoàn toàn là nhờ vào tiền do ông của anh ta kiếm được bằng những cách không lấy gì làm sạch sẽ cho lắm.

Như vậy, người ngoài hành tinh đã có một hình dung hoàn toàn sai lầm về người Trái đất. Anh ta không biết một chân lý giản đơn: “Tôi là bản thân tôi cộng với hoàn cảnh của tôi”.
Martin Romero là một thiên tài mà những hoàn cảnh ngặt nghèo, tiền định và tàn nhẫn (xuất thân của anh ta) đã biến anh ta thành người chăn cừu và phải sống một cuộc sống giữa bầy cừu. Còn đối với Germain Ruff, cuộc đời của anh ta được định đoạt bởi những hoàn cảnh khác, nhờ đó và chỉ nhờ đó mà anh ta có được danh tiếng và một tài sản khổng lồ.


Trở về căn cứ, Ikles báo cáo: “Trái đất toàn là các sinh vật có khả năng to lớn, vĩ đại đến mức những người chỉ ở mức thiên tài phải đi chăn cừu”.

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Cái thời học trò đã trôi qua gần chục năm, cứ tưởng những lo toan về cuộc sống hàng ngày, những kỷ niệm thời học trò xa xôi ấy sẽ lãng quên theo thời gian.

Có những kỷ niệm mình chưa hề nhớ lại..



Tối qua coi cái clip Vietnam Napal trên Youtube, những hình ảnh tàn phá dữ dội của bom Napal, số phận của những con người xấu số, những vùng đất tan tác khiến mình nhớ lại kỷ niệm hồi học cấp 2 đi thi vẽ tranh nhân dịp gì đó ở trường mà đến giờ cũng chẳng nhớ [có lẽ là ngày giải phóng Nha Trang]. Đây là lần đầu mình nhớ tới kỷ niệm này [nó nhàn nhạt quá chăng?]. Cuộc thi tổ chức trong toàn trường, không phân biệt khối, lớp. Mình còn nhớ bức tranh mình vẽ đoạt được giải khuyến khích và phần thưởng là một cuốn vở nhưng hồi đó có vẻ không tự hào gì cho lắm về thành tích này nên cũng chẳng khi nào nhớ lại. Bức tranh là hình trái bom Napal đã được cưa ra, trong trái bom đó là hình những bông lúa trổ bông, rất rộ như được mùa. Hồi đó mình nhớ là vẽ bằng bút chì màu, nên nó cứ nhàn nhạt, nhiều đứa vẽ bằng màu nước rất đẹp nhưng thấy xoay đi xoay lại toàn vẽ về nắm tay nhau bảo vệ trái đất, vẽ về trường lớp sạch đẹp.


Không hiểu sao một đứa 15 tuổi như mình lại vẽ về đề tài như thế. 15 tuổi, mình toàn nghe nhạc Quốc tế, 15 tuổi - tạp chí yêu thích của mình là Tuổi trẻ Chủ Nhật hơn là Hoa Học Trò và Mực Tím, đầu óc mình có lẽ già hơn những đứa bạn cùng thời.


Tình cảm thời học trò thật thanh khiết như giọt sương !


Lên cấp 3, cái áp lực đậu Tốt nghiệp, đậu ĐH nặng nề làm đời sống học trò của mình trở nên đơn điệu và cứng nhắc, luôn tuân thủ nguyên tắc, vâng lời thầy cô, đi học và về nhà. Hầu như ngày nào cũng đem bánh mỳ vô lớp ăn vì sợ trễ học và muốn ôn bài lại trước khi vô lớp. Mình bị tên Tâm gọi là “con mọt”. Nguyên tắc đến độ thầy chủ nhiệm lớp 12 cấm ghi Lưu Bút, thế là mình cũng không ghi, sợ thầy phát hiện tịch thu vẫn là điều đến giờ mình vô cùng tiếc nuối.





Điều mình tiếc nuối hơn cả là đã không tham dự được với mọi người buổi đi chơi của lớp cuối cùng, cái lớp học 3 năm gắn bó ấy để rồi coi album buổi đi chơi thiếu mình mà khóc rưng rưng trong bữa tiệc liên hoan cuối năm. Tiếc !

Bảo ngồi bên vừa lật album cho mình coi vừa dỗ mình khỏi khóc nữa. Rồi sáng hôm sau Bảo ghé nhà mình rủ cùng đi tặng ghế đá cho nhà trường nhưng mình đã từ chối. Mình biết bảo dành tình cảm cho mình, một thứ tình cảm quan tâm nhẹ nhàng nhưng cái áp lực hai chữ Đại Học khiến mình không đủ tự tin để đáp trả tình cảm đó.


Mình chưa hề nói với Bảo điều này: Bảo ơi, tui xin lỗi ! [xin lỗi vì đã để Bảo vất vả chạy lên nhà mình để rồi nhận được cái lắc đầu, xin lỗi vì tui đã cư xử quá lạnh lùng]


Giờ mỗi đứa một phương, có công việc, tình cảm riêng, nhiều đứa cũng đã lập gia đình nhưng những tình cảm thời học trò ấy, nhè nhẹ nhưng chẳng nhàn nhạt là những ký ức đẹp mà mỗi khi nhớ đến lại mỉm cười ấm áp.



Đâu phải hạnh phúc nào không trọn vẹn cũng dễ lãng quên, phải không?

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Into the wild – happiness only real when shared!



Into the wild – happiness only real when shared!

Quẳng lại tất cả Thế Giới văn minh – cái bằng tốt nghiệp loại giỏi đủ cho anh vào trường Harvard, gửi toàn bộ 24,000 USD mà anh đã dành dụm được cho quỹ từ thiện, từ chối chiếc xe mới tặng nhân dịp tốt nghiệp, bằng lòng với chiếc Datsu cũ kỹ đã cùng anh phiêu bạt rong ruổi trong những mùa hè khắp nước Mỹ


Christ còn lại gì?

Anh đốt những đồng tiền lẻ còn lại với chiếc xe Datsu đã bị sóng đánh ập, ra đi tìm con đường tái sinh với cái tên mới Alexander Supertramp – Người hùng phiêu bạt cuốc bộ.

Anh gặp Rainey và Jan, những người Hippi hạnh phúc với cuộc sống chối bỏ xã hội, là tình yêu trong sáng với cô bé Tracy “beautiful like magic” rồi đến ông già cô đơn Ron thương yêu anh muốn nhận anh làm cháu nhưng anh đã ra đi với những lời nhắn còn lại “Nếu em muốn gì trong đời, em hãy mở bàn tay ra và nắm bắt lấy nó” cho Tracy và lời hứa với ông Ron về việc trở lại sau khi đến Alaska –điểm đến anh luôn mơ ước.


Alex đã bỏ lại mạng sống của mình trong chiếc xe bus cũ kỹ mà anh đã cố gắng sinh tồn. Hình ảnh đôi mắt sáng trên khuôn mặt gầy guộc vì đói nhìn bầu trời qua ô cửa xe bus đã để lại người xem nhiều cảm xúc. Alex đã ra đi trong mãn nguyện với quyển nhật ký anh để lại với những dòng viết cuối cùng “happiness only real when shared”


Là một câu chuyện có thật của nhân vật Christopher McCandless. Mộ bộ phim hay như là một bộ film tài liệu vì diễn xuất của Emile Hirsch quá thật và bắt mạch film của đạo diễn Sean Penn không ngừng làm khán giả thổn thức.

Đôi khi chúng ta phải sống dựa trên lòng tốt của người khác!

Hãy tìm soundtrack của film này do Eddie Vedder hát, nhạc film thực sự tuyệt vời!

Rather than love, than money, than fame, give me truth

Henry David Thoreau