Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Ngồi - Nguyễn Bình Phương


Bảo ông trời đừng có mà hí hửng
Sau mưa ông có cơn mưa của tôi
Nắng của ông, tôi cho hết vào nồi
Tôi đốt lửa nấu một tô cháo đặc
Tôi cho cây ăn cây ăn cho gió ăn
Gió và cây là họ hàng của tôi
Họ sẽ sống thay tôi
tôi đếch ở trên đời này nữa

Khi tôi chết có chiếc kèn bằng lửa
Có lá sen xanh về phủ mặt che sương
Những người chết rất chi là hay ngượng
Đúng thế không nào bàn tay trái của tao
Bàn tay trái rất nhiều ngón trỏ
Ngón út thì dài như một cơn mưa
Ngón giữa phóng xe lang bạt kỳ hồ
Ngón áp út lúc nào cũng đói
Bảo ông trời đừng có mà mừng vội
Sau mưa ông có cơn mưa của tôi

Trích Ngồi của Nguyễn Bình Phương



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét