
“ Tôi còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, một khi ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với 1 con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Ho cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi để hái đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không..”
Tôi mơ về một thế giới trong cuốn sách này của Nguyễn Ngọc Thuần, một thế giới hồn nhiên, trong trẻo, đầy ắp tình thương và sự quan tâm, cũng không kém phần lãng mạng – sự lãng mạng theo cách của con nít (nhưng tôi rất thích)..
Tôi yêu thích những lời văn mộc mạc, chân thành, dí dỏm của tác giả qua lời tự kể của một thằng nhóc 10 tuổi bằng những quan sát về cuộc sống hằng ngày của nó. Là những thắc mắc, là những bí mật đáng yêu bằng sự quan sát và nhạy cảm “
- Có ai ở nhà không?
Tôi nói:
- Có, có..!
- Sao tui không thấy ai mở cửa vậy cà. Hình như đi vắng phải không? Chú gầm ghè.
Tôi nói: - Tui cũng không biết nữa chú hai ơi!
- Vậy ai lên tiếng với tôi vậy cà?
- Đó là cái nhà. Tui là cái nhà đây!
Chú rờ rờ lên người tôi:
- Vậy cái cửa sổ đâu? Sao tui tìm hoài không thấy cái chốt hè!
Ô! Đây có phải là cái chốt không?
Tôi hét lên:
- Không phải, đó là con cu!
Hai chú cháu ồ lên cười. Tôi ôm lấy cổ chú và cứ như thế, chú đi thẳng ra bàn, không hề vịn tôi.
Chú nói:
- Tui cõng cái nhà mệt quá!”
Còn nhiều..nhiều những điều dễ thương khác nữa mà tôi muốn nói rằng “ hãy đọc đi, bạn sẽ không hối tiếc đâu” Cuốn sách như một luồng không khí trong lành cho tâm hồn sau một thời gian u ám, bon chen với đời và trước những tin tức sạc mùi mà tôi muốn bội thực hàng ngày: hot girl, hot boy, sexy hay lộ ảnh nóng, phim nóng, khoe hàng….ở cái thời điểm mà tâm hồn ít được quan tâm.
28’09’09

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét