Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Bài thơ không đoạn kết.



"Nếu biết rằng kỷ niệm chỉ để lại trong ký ức mình những hình ảnh khó quên, thì dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, ước mong từ đây cuộc đời sẽ không còn là bài thơ không đoạn kết"







Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Xa mà không lạ.




Tôi khá ngạc nhiên và hạnh phúc, hạnh phúc nho nhỏ từ niềm vui nho nhỏ, một món quà tinh thần mà tôi chưa bao giờ nhận được từ một người bạn đã xa, đã lâu chưa gặp [ và lại được tình cờ gặp gần đây] Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại khá hoàn hảo trong mắt người khác đến vậy, nhất lại là con trai.

Bạn nói tôi "đẹp", và tôi chưa bao giờ được nghe nhiều từ đẹp về chính bản thân mình đến thế. Tâm hồn, dáng vẻ, lại còn có tính cách hay hay. Chẳng lẽ trong mắt người mình thích [cho dù đã là quá khứ] mọi thứ lại hoàn hảo đến vậy ?Điều nực cười là tôi chưa bao giờ được nghe những lời nói " như trên mây" từ những người mà tôi đã trao tình cảm.


Những lời nói của bạn đã "thúc" tôi dậy trong những cơn u mê bòng bong tự kỷ của chính tôi. Bạn nói tôi sao luôn cảm thấy tôi buồn, ngay cả khi tôi cười cũng buồn? Chắc tại niềm vui chưa tới thôi- tôi trả lời. Bởi tôi tự cho mình là kẻ thất bại trong tình yêu khi mà bằng tuổi tôi anh chị đều đã lập gia đình.


- Khi nào thì mới thấy được nụ cười thật sự, cười sảng khoái ấy?
- Sẽ sớm có ngày đó thôi. :)


Sẽ sớm thôi bạn à, tôi tin là sẽ có người yêu thương và đến với tôi thật lòng, ở đâu đó mà lúc này chưa tìm ra nhau.



Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Phút Cuối !



Núi đồi lồng lộng chiều mưa nhớ ai
Biển xanh vẫn xanh nguời đi sao đành
Để trong giấc mơ hồn em thẫn thờ
Anh ơi bao giờ mới đuợc gần nhau
...

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

NIGHT AFTER NIGHT



Nếu như có một cái gì đó để đam mê,
thì sẽ có một cái gì đó để luyến tiếc.
Nếu như có một cái gì đó để luyến tiếc,
thì sẽ có một cái gì đó để nhớ lại.
Nếu như có một cái gì đó để nhớ lại,
thì chẳng có gì để luyến tiếc.
Nếu như không có gì để luyến tiếc,
Thì chẳng có gì để đam mê.

VERA PAVLOVA


Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Vô Phương Cứu Chữa


Tôi ghét mình phải nhớ những tiểu tiết. Việc chú ý đến những tiểu tiết, nhất là những tiểu tiết khiến lòng xốn xang, chúng được tua đi tua lại nhiều lần mà không biết hạn dừng là khi nào. Ai biết, tôi không biết đến khi nào chúng sẽ dừng, tôi đoán chắc là khi tim ngừng đập. Nực cười là người trong cuộc chẳng nhớ gì những tiểu tiết ấy cho dù chính họ hành động. Thảm hại là gom những tiểu tiết ấy lại quy ra kết luận chỉ là một chiều của riêng tôi.

Suy nghĩ phức tạp, sâu xa đến hàng nghìn cây số cũng nên, suy nghĩ đến từng tình tiết quanh co của sự việc mà có khi chúng chẳng xảy ra bao giờ. Dễ bị liên tưởng, suy tưởng và ảo tưởng là bệnh lâu năm khó chữa. Tôi - vô phương cứu chữa!


Thứ Năm, 14 tháng 7, 2011

Tháng 7 SG mưa không dứt..



Tôi thà chấp nhận phê phán là có tầm nhìn hạn hẹp để làm thằng Bờm với nắm xôi của mình hơn là nhìn những vỡ lỡ mà viễn tưởng đem lại.

Tôi không muốn đánh đổi bất cứ thứ gì liên quan tới tình cảm gia đình, một cách gián tiếp hay là cháu chắt của những gián tiếp Rốt cuộc thì mẹ là người thương tôi nhất, tuyệt đối và không lý do.

Tôi có một ước mơ cho riêng mình, một mơ ước luôn ám ảnh tôi từ nhỏ cho đến giờ mà tôi biết sẽ chẳng bao giờ nó thành sự thật – một cánh cửa thần kỳ của Đôrêmon cho riêng mình. Đi đến bất kỳ đâu trong nháy mắt.

Không có cánh cửa thần kỳ, chỉ có âm nhạc của Nickelback vang lên xáo trộn lòng.

if today was your last day
& tomorrow was too late
could you say goodbye to yesterday?

Bỗng dưng thấy yêu Nickelback lạ.

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2011

Happy Wedding



I got a letter today.

An invitation.

If you think that I don't like you, you're just wrong.

And that don't matter now anyway.

I hope you are smiling when she turns around and says I do!