Thứ Hai, 23 tháng 5, 2011

Tà Áo Xanh.




Gió bay từ muôn phía
tới đây ngập hồn anh,
rồi tình lên chơi vơi
Thuyền anh một lá ra khơi
về em phong kín mây trời
đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai

Mộng nữa cũng là không
ta quen nhau mùa thu
ta thương nhau mùa đông
ta yêu nhau mùa xuân
để rồi tàn theo mùa xuân
người về lặng lẽ sao đành

Anh còn nhớ em nói rằng
Sao mùa xuân lá vẫn rơi?
Sao mùa xuân lá vẫn bay?
Em ơi, có hoa nào không tàn
có trời nào không mây
có tình nào không phai?

Em còn nhớ anh nói rằng
khi nào em đến với anh
xin đừng quên chiếc áo xanh
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có màu nào không phai
như màu xanh ái ân

Rồi chiều nao xác pháo
bên thềm tản mác bay
em đi trong xác pháo
anh đi không ngước mắt
thôi đành em

Lúc anh ra đi lạnh giá tâm hồn
hoa mai rơi từng cánh trên đường
lạnh lùng mà đi tiếc nhớ thêm chi
hoa tàn nhạc bay theo không gian

Biết nhau để mà nhớ
nhớ nhau để sầu dâng
tình trần ôi mong manh
người mơ một sớm đến anh
rồi đi đi mãi cho anh sầu
đêm đêm ngồi chờ sáng mơ ai

Mộng nữa cũng là không
ta quen nhau mùa thu
ta thương nhau mùa đông
ta yêu nhau mùa xuân
để rồi tàn theo mùa xuân
người về lặng lẽ sao đành

Anh còn nhớ em nói rằng
sao mùa xuân đến không vui?
sao mùa xuân đến không tươi?
Em ơi, có trăng nào không tà
có diều nào không bay
có tình nào không say?

Em còn nhớ anh nói rằng
tâm hồn anh dễ chóng quên
tâm tình anh dễ chóng phai
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có tình nào không phai
như tình anh với em

Rồi chiều nào băng giá
tâm hồn tìm đến nhau
Em mơ trong tiếng hát
Anh mơ trong nét bút đa tình sao
Trách sao hoa xưa còn có lúc tàn
Nhưng riêng anh dệt mấy cung đàn
Nhạc đời còn ghi những nét thương yêu
Hoa tàn tình tan theo không gian...

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Ngồi - Nguyễn Bình Phương


Bảo ông trời đừng có mà hí hửng
Sau mưa ông có cơn mưa của tôi
Nắng của ông, tôi cho hết vào nồi
Tôi đốt lửa nấu một tô cháo đặc
Tôi cho cây ăn cây ăn cho gió ăn
Gió và cây là họ hàng của tôi
Họ sẽ sống thay tôi
tôi đếch ở trên đời này nữa

Khi tôi chết có chiếc kèn bằng lửa
Có lá sen xanh về phủ mặt che sương
Những người chết rất chi là hay ngượng
Đúng thế không nào bàn tay trái của tao
Bàn tay trái rất nhiều ngón trỏ
Ngón út thì dài như một cơn mưa
Ngón giữa phóng xe lang bạt kỳ hồ
Ngón áp út lúc nào cũng đói
Bảo ông trời đừng có mà mừng vội
Sau mưa ông có cơn mưa của tôi

Trích Ngồi của Nguyễn Bình Phương



Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Rất Điên Khùng là cực kỳ Sáng Suốt



Much Madness is divinest Sense


Much Madness is divinest Sense --
To a discerning Eye --
Much Sense -- the starkest Madness --
'Tis the Majority
In this, as All, prevail –

Assent -- and you are sane --
Demur -- you're straightway dangerous --
And handled with a Chain --

Rất Điên Khùng là cực kỳ Sáng Suốt

Rất Điên Khùng là cực kỳ Sáng Suốt--
Đối với một Con Mắt am tường--
Rất Sáng suốt- là Điên Khùng rõ nhất--
Bởi đó là tất cả những gì Đám Đông
Nhân danh Toàn thể, áp đặt--

Chấp thuận-- và bạn trở thành sáng suốt --
Phản đối-- bạn là kẻ nguy hiểm --
Và họ sẽ lấy Xiềng trói bạn--



Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

TRY YOUR WINGS !




Blossom Dearie - Try Your Wings .mp3
Found at bee mp3 search engineR>

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011

Hey Jude!


Viết cho một buổi chiều mưa nghêu ngao hát Hey Jude


Tình yêu tình cờ.

Chẳng có cơ hội chọn lựa.

Tình cờ đến

Tình cờ mà đi.

Mong tình cờ lãng quên ai.

Quẳng lại sau lưng một trời ký ức.

Bầu trời này, màn đêm hun hút, màu mắt đó .

Quên sạch những bản nhạc Jazz não lòng.

Cả những buổi ngồi lặng thinh nghe hơi thở của nhau.

Tình yêu bé và dại.

Sao đau hoài không phai.

Tôi tự khen mình mãi

Sao dửng dưng được hoài.

Cứ như người nghệ sỹ

Diễn hài mà lòng bi.

Cầu cho có người lại.

Hôn nhẹ lên nỗi buồn.

Quét sạch người trong tôi

Trong tình cờ mà thôi.

19/04/11

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Nếu như.. [kỷ niệm Scarlet fever]



Nếu ngày mai tôi chết đi?

Làm ơn đừng khóc, chỉ mỉm cười thôi.

Tôi sẽ không chịu đựng nổi những giọt nước mắt.

Tôi sẽ lên thiên đàng trong tình trạng nhèm nhẹp mãi thôi.

Nếu ngày mai tôi chết đi?

Làm ơn đừng phủ lên người tôi những chất xi măng khô ngói kia.

Hãy hỏa thiêu tôi và rải đầy cánh đồng đầy hoa cúc dại.

Trời ơi, tôi cũng muốn nằm cạnh con Choupi trong vườn xoài kia.

Nhưng sẽ không ai chôn tôi ở đấy, ngay trong vườn nhà mình, đó là luật.

Tôi không muốn chết trước khi coi Bob Dylan.

Tôi muốn coi Bob Dylan trước khi ông chết đi.

Thân tôi đỏ và rát.

Và tôi vừa đánh răng, máu nhuộm đỏ kem.

Tôi chỉ nằm đó, nhìn lên trần nhà.

Lẩm nhẩm.

It’s not over now, baby blue.

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

Vicky Cristina Barcelona.






Là những gì tôi cần cho thứ Bảy cuối tuần.

Nhẹ nhàng, lãng mạng, không bi kịch hóa.

Diễn viên cuốn hút.

Barcelona đẹp như bài thơ với âm nhạc tuyệt vời.

Phim này coi với người yêu thì tuyệt...



Photobucket

Photobucket